Hôm nay là một ngày dài trầm lắng, sau một hồi tự lượn lờ trên trang blog của bản thân, nhìn vào cái mục “Hà Nội” đã được lập ra gần 2 tháng trời mà vẫn chưa có lấy nổi một bài viết, cảm giác muốn tâm sự mỏng chút đỉnh tự nhiên cứ thế dâng trào trong đầu mình.
Quê của mình ở tỉnh, mình cũng sống ở thành phố, nhưng mình chưa bao giờ ngừng ngưỡng mộ Hà Nội. Với một thằng bé chưa được 18 tuổi đời, trong con mắt của nó khi hướng về thủ đô hoa lệ mặc nhiên được nó định nghĩa là thành phố trong mơ với những toà cao ốc, những trung tâm thương mại, nô nức người và xe hơi, đi kèm với những cơ hội, những đấu tranh. Để rồi dần dần, cứ thế trong nó sinh ra mong muốn được là một phần của nơi đây.
Hà Nội lúc ấy tồn tại trong mắt mình sao mà to lớn thật, hùng vĩ thật.
Lên đại học, mình được xuống thành phố trong mơ của bản thân. Mình vỡ mộng, bạn thân của mình mất xe ngay trong tuần đầu nó xuống Hà Nội. Mình làm mất ví cũng trong tuần đầu xuống Hà Nội. Mình ốm mà không hiểu sao mất tận 1 tháng trời mới khỏi. Nước bẩn, môi trường thì ô nhiếm, lối sống con người nơi đây thì vội vã, dường như chẳng ai rảnh rỗi để quan tâm ai. Hà Nội lúc ấy tồn tại trong mắt mình thật xấu xí và nhớp nháp.
Thời gian đầu mình nhớ nhà thật sự, cảm giác chỉ muốn chuyển về học đại học ở tỉnh lẻ vì thèm cảm giác trong vòng tay gia đình quá, mọi thứ khác xa với tưởng tượng.
Nhưng kì lạ thay, thời gian thoi đưa, tình yêu dành cho Hà Nội lại một lần nữa bén nở trong mình từ lúc nào không biết. Như thế thứ tình cảm ấy không mất đi trong mình, nó vẫn luôn tồn tại như thế, ẩn sâu bên trong, chỉ trực chờ để bùng cháy trở lại từ nơi tâm can mình.
Gần một năm trôi qua, mình dần quen với nếp sống nơi đây, dần chấp nhận bộ mặt thứ hai mà mình chưa bao giờ tưởng tượng đến khi còn ở quê nhà. Nhưng bức tranh chỉ có thể đẹp khi có những đoá hoa tô điểm lên nó. Đối với mình, điều tuyệt với nhất ở nơi đây là mình đã được gặp thật nhiều người tốt, kì lạ. Từ những người đồng trang lứa cho đến các tiền bối, họ đều có những nét gì đó vô cùng đặc biệt, những nét riêng của bản thân. Những nét riêng ấy độc đáo và đẹp đẽ, khiến mình không khỏi thán phục. Điều ấy giúp mình nhận ra thiếu xót của bản thân để cải thiện, tìm ra và phát huy cái tốt.
Bên cạnh những người mình có thể học hỏi, mình cũng đã gặp những người quan trọng với mình, những người mà mình có thể sẻ chia tâm sự, nỗi buồn, niềm vui và suy nghĩ thầm kín. Có những người chịu ở bên cạnh lắng nghe mình mà chẳng cần lí do gì đặc biệt. Có người mang đến cho mình mục tiêu lớn, kiêm luôn người đồng hành. Có người chịu làm người đặc biệt với mình, chịu để cho mình quan tâm, chăm sóc, chịu kể câu chuyện hằng ngày và những lo toan của người ấy với mình, thâm chí còn chịu vì mình mà làm những việc người ngoài vẫn xem là dở hơi.
Hôm nay lượn lờ trên đường phố Hà Nội. Bầu trời xám xịt, âm u, tịch mịch. Không khí thì ô nhiễm với chỉ số AQI thì cao chót vót. Đường phố thì vắng vẻ vì dịch bệnh, khác hẳn Hà Nội thường ngày. Nhưng thật kì lạ, mình không hề thấy ghét thành phố này. Mình cũng không còn hối hận vì chọn học hành tại đây nữa. Mình biết ơn nơi đây vì đã đem đến cho mình những trải nghiệm tuyệt vời, những kinh nghiệm vô giá và cả những con người tuyệt vời – những con người mình hiện giờ không thể ngừng yêu thương. Đó có thể chỉ là một thay đổi nhỏ với người khác, nhưng với mình, đây là sự trưởng thành!